You're loved - 1



1. Blowin' in the wind

Có người từng hỏi, vì sao Hi Văn không trở thành nhà văn như cô ấy muốn, mà lại tiếp tục ở trong làng giải trí? Tiền cô ấy kiếm được bao năm qua cũng không phải là ít, đủ để cho 2 anh em cô học xong hết đại học mà vẫn còn dư dả mỗi năm du lịch một lần.

Khi đó, cô ấy chỉ khẽ khàng đáp:

"Vẫn chưa hết hợp đồng với công ty, làm sao nghỉ được chứ?"

Nhưng mà bản thân Hi Văn hiểu rõ nhất: chỉ làm diễn viên mới nhiều tiền thôi. Không chỉ là học phí của 2 anh em, sau này cô ấy còn dự định mở một cửa hàng cafe sách. Khi đó, riêng tiền mặt bằng, mua cafe, máy pha, nội thất, nhân viên... rồi mỗi tháng lại tiền lương, tiền nguyên liệu, điện nước... Cần biết bao nhiêu là tiền. Nếu ước mơ của bạn là an nhàn uống cafe, ngắm đường phố và viết tiểu thuyết. Thì trước tiên bạn phải có tiền đầu tư cho ước mơ đó đã.

Chưa kể, 6 tháng đầu kinh doanh phải xác định lỗ vốn! Nhỡ đâu sách của cô không bán được? Chẳng ai thèm đọc thì sao? Thế thì lại càng cần chuẩn bị nhiều tiền một chút, phòng xa vẫn đỡ hơn là nghèo đói.

Nên là, đã lớp 12 rồi, Hi Văn vẫn tham gia các show truyền hình, quay quảng cáo và dự sự kiện đều đều. Thực ra, cái sự đều đều này sẽ chỉ kéo dài tới tháng 11 thôi, rồi sau đó cô còn phải ôn thi đại học nữa chứ. Chả lẽ lại học mỗi trung cấp với cao đẳng? Để rồi bị mang tiếng người đẹp não tàn?

Vừa đẹp vừa có tiền lại giỏi khó lắm chẳng đùa!

Vấn đề lớn nhất của Hi Văn chính là Toán - Lý - Hóa. Môn nào có thể học thuộc lòng thì sẽ học thuộc, nhưng môn nào cần động não suy nghĩ thì cô... chịu. Bởi những con người lương thiện đơn thuần, nào có nghĩ được gì sâu xa, như là đại số với lượng giác chẳng hạn?

Để giải quyết vấn đề này, Bách Lâm đã cho tìm gia sư để dạy thêm giúp cô ấy. Ông chú u40 này, thay vì nói là giống như người cha che chở cho 2 anh em nọ, thì lại giống sugar daddy của Hi Văn hơn.

***

Hi Văn bắt đầu ký hợp đồng làm mẫu nhí với một công ty đào tạo người mẫu nhỏ gần nhà từ năm 4 tuổi. Công ty thấy cô có tố chất đóng phim tốt, đặc biệt là mấy cảnh khóc (người ta cũng chỉ cần trẻ con dễ khóc dễ cười thôi mà), nên chuyển cô sang một công ty đào tạo diễn viên. 5 tuổi thì mồ côi cha mẹ, sau đó, đóng phim trở thành kế sinh nhai. Trong mắt cô ấy, chỗ dựa duy nhất là anh trai 8 tuổi: lại chỉ như chỗ dựa tinh thần. Một đứa trẻ 8 tuổi có thể làm được gì chứ? Người lớn tiếp theo ở bên cạnh cô ấy là quản lý kiêm lái xe. Chú ấy cũng là người đầu tiên khiến Hi Văn thấu hiểu rằng:

- Trách nhiệm, chính là làm tốt công việc của mình để có tiền

Hi Văn có thể khóc vì mệt, đói lả người, ngủ gật trên xe, thậm chí sốt cao, nhưng chú không bao giờ đưa cô đi bệnh viện hay cho cô nghỉ.

"Nốt cảnh này nữa là xong rồi, sau đó uống thuốc về nhà ngủ một giấc là hết"

Nhưng ngủ xong lại phải dậy đi học, nghỉ nhiều quá thì sẽ không hiểu bài, tối không có thời gian học bù, nên Hi Văn phải học hiểu hết ở trên lớp. Có lẽ cô là đứa trẻ duy nhất thấy thời gian đi học quý giá. Bởi khi đó cô không phải đi làm.

Người lớn cũng chẳng có gì tốt, chẳng thể chăm sóc bảo vệ cô, chỉ toàn bắt cô phải làm việc cho đúng với hợp đồng.

Cuộc sống khi đó, đều là 1 mình cô đối mặt với áp lực mà vừa học vừa làm.

Cho tới khi cô gặp Bách Lâm.

Năm đó cô mới 12 tuổi, lần đó là kỳ thi học kỳ 2 ở trường, nhưng do diễn viên chính đến muộn mà cả dàn diễn viên phụ phải chờ theo. Hi Văn sốt ruột muốn về trường thi, nhưng quản lý lại nói:

"Để chú gọi cho nhà trường xem có cho cháu thi riêng được không nhé? Mới lớp 6 đầu cấp thì thi riêng được mà"

Nhưng Hi Văn có linh cảm chuyện sẽ chẳng dễ dàng như thế, quả nhiên là nhà trường không đồng ý. Nếu báo trước cho nhà trường, họ sẽ sắp xếp lịch thi riêng cho cô. Đằng này chiều nay mới gọi điện, bảo là sáng mai không kịp thi, giống như là không coi trọng nhà trường vậy.

Khi đó, Hi Văn suýt khóc vì ấm ức, mà mắt cũng rơm rớm rồi, thì Bách Lâm xuất hiện như đấng cứu thế. Đàn ông 30 tuổi, chỉ cần không béo bụng, biết ăn mặc chải chuốt thì đương nhiên là đẹp trai phong độ rồi. Ông chú nói:

"Sao cháu lại khóc thế này?"

"Mai cháu thi học kỳ rồi mà sợ không về kịp để thi" - Hi Văn thút thít nói với chú, hy vọng chú có thể giúp mình được về sớm.

Lúc đó là 10h tối, cảnh quay đi quay lại cũng phải tới 3 4h sáng, 7h vào thi, làm sao kịp nghỉ ngơi với đọc lại bài cũ? Bách Lâm nghe xong liền rút khăn tay lau nước mắt cho cô, rồi trước tất cả ánh mắt chứng kiến từ nãy tới giờ của dàn diễn viên và staff, chú bước tới chỗ đạo diễn

"Bao giờ diễn viên đến?"

"Cô ấy bảo không khỏe, phải 1 tiếng nữa mới có mặt"

"Thực hiện cảnh quay khác trước, để con bé về đi thi, xong thì tới quay nốt?"

"Vậy thì cũng phải chiều mai..."- Đạo diễn

Hi Văn không dám đi ra chỗ đạo diễn, trong bụng cô quặn sôi cảm giác: hình như mình vừa gây ra rắc rối. Có phải vì mình mà đoàn phim gặp vấn đề không? Biết thế... đã không khóc lóc kể lể với chú rồi. Thế mà, đạo diễn lại gọi Hi Văn cùng quản lý ra, nói rằng cô bé cứ về trước học bài với nghỉ ngơi, chiều quay lại. Đồng thời các diễn viên ở đó có thể nghỉ ngơi đi ăn, khi nào nữ chính đến thì diễn.

"Coi như hôm nay cháu may, nhưng từ sau đừng có mè nheo với người lớn như thế nữa"

Quản lý vừa lái xe vừa dặn dò cô

"Tại sao ạ?"

"Hôm nay cháu là trẻ con, có việc học hành nên người ta có thể thông cảm mà ưu tiên cháu. Sau này lớn rồi sẽ chẳng ai quan tâm việc cháu phải học hành hay thi cử gì đâu. Họ chỉ quan tâm việc của bản thân thôi. Nếu cháu cứ nhờ vả đạo diễn với giám đốc như thế, sẽ khiến người khác bực mình. Mà trong showbiz này, kị nhất là làm người khác bực"

Hi Văn nhớ kỹ những lời đó, nhưng tới chiều hôm sau quay lại trường quay, cô gặp Bách Lâm đang ngồi uống cafe với đạo diễn và nữ chính. Nhìn thấy cô, chú vẫy tay gọi ra:

"Hôm nay đi thi thế nào? Làm được bài không?"

Hi Văn lễ phép chào mọi người rồi quay sang bảo chú:

"Làm được ạ"

"Thi môn gì thế?" - nữ chính ngồi bên cạnh cũng cười cười hỏi han

"Cháu thi Toán với Địa ạ"

"Cháu học giỏi nhất môn gì?"

"Có lẽ là văn ạ"

"Có lẽ hả?"- Bách Lâm cười rồi xoa đầu cô

"Vào thay đồ đi xong ra quay nhé?" - đạo diễn nói

Ngày hôm đó, từ cái xoa đầu nữa lời hỏi han của Bách Lâm, Hi Văn đều nhớ rất rõ. Trái ngược với sự lo lắng rằng sẽ có người gây khó dễ cho cô, thì lại là cảm giác ấm áp từ lâu cô không được nhận.

Đó là lần đầu tiên Hi Văn nhận thấy mình được bảo bọc và che chở trong showbiz này.

Bách Lâm ngồi lại tại trường quay xem mọi người đóng phim, cả nữ chính lẫn Hi Văn đều tập trung cao độ. Vô hình chung, một áp lực đè xuống lồng ngực họ, không muốn để người đàn ông kia nhìn thấy khuyết điểm của mình.

Nhưng hết ngày, người được Bách Lâm chú ý lại là Hi Văn. Ông chú khen cô diễn xuất tốt, trước khi đi còn nói:

"Nếu sau này công ty chú mời con đóng phim, nhớ lấy giá catse rẻ thôi nhé"

Khi đó mọi người đều cười coi như một câu nói đùa. Ai ngờ 3 năm sau, công ty điện ảnh của chú gặp vấn đề thật.

Nhà chú giàu tới mức, có thể nói là: tiêu 1000 năm cũng không hết tiền - không phải là nói ngoa. Chính là bởi sự tập trung của chú trong công việc.

Kể cả công ty phim có đóng cửa, chú cũng chẳng nghèo được.
Nhưng đời nào chú để nó sập?
Thế nên khi đó, chú trực tiếp bắt tay vào sản xuất phim: các kịch bản vô danh nhưng hay, có tiềm năng và chất lượng chú đều nhận đầu tư. Bên cạnh đó là đạo diễn trẻ tuổi, diễn viên mới xuất thân chính quy từ trường lớp, chỉ cần có năng lực, chú đều nhận.
Thiếu sót duy nhất chính là một cái tên ăn khách.
Khi đó, các diễn viên nổi tiếng đều từ chối. Tuy rằng chú có vai vế, nhưng mấy phim gần đây công ty sản xuất có ratting quá thấp, lại bị giới chuyên môn phê bình, thế nên chẳng ai muốn nhận vai cả.

Chỉ có Hi Văn là luôn nhận vai: vừa có catse cao, lại giúp đỡ chú, tội gì không nhận?

May mắn là, cả 3 phim của cô với chú đều ăn khách, vừa giúp vực lại hình ảnh công ty, lại biến Hi Văn trong 1 năm trở thành diễn viên hạng A. Hai phim cô vào vai chính: 1 vai hiền lành, một vai cá tính, phim còn lại Hi Văn vào vai phản diện. Điều này không những giúp khán giả đánh giá cao khả năng diễn xuất đa dạng của cô, còn giúp Hi Văn ghi dấn ấn với các đạo diễn nổi tiếng trong ngành.

Từ đó về sau, chỉ cần Bách Lâm có lời nhờ cô đóng phim, Hi Văn luôn nhận lời, catse cũng không tăng giá.
Quản lý là người đầu tiên lờ mờ nhận ra cảm xúc của cô với Bách Lâm, chú bảo:

"Dù cho có thân thiết đi nữa, vẫn nên lấy catse đúng giá. Cháu lấy giá thấp như thế sẽ thành thói quen cho người ta. Sau này nếu muốn lấy đúng giá sẽ rất khó"

"Đâu có sao đâu, cháu cũng không định tăng giá với chú ấy"

"Cháu thích giám đốc thế cơ à?"

"Thích chứ? Chú ấy tốt như thế, khi quay phim luôn chuẩn bị chỗ nghỉ ngơi cho cháu, catse giờ không phải là cao, nhưng cũng không thấp so với thị trường mà?"

Quản lý khi đó đã nhận ra: cô bé con này đang thần tượng ông chú đào hoa trong giới mà bản thân nó cũng không biết. Thế thì phải nhắc nhở nó một chút:

"Cháu vẫn muốn làm nhà văn chứ?"

"Vâng?" - Hi Văn trở lời không chút lưỡng lự, vì điều này như thể lẽ hiển nhiên trong đời cô bé. Là ước mơ cô nhất định muốn thực hiện

"Thế thì, sau này sẽ rút khỏi showbiz, đúng không? Bản thân cháu không tích cóp tiền cho tương lai thì sao được?"

"Ầy" - Hi Văn quay mặt ra cửa sổ -"Chú tính xa quá rồi"

"Chú không chỉ tính cho cháu, còn tính cho bản thân chú nữa! Sau này cháu nghỉ diễn, chú sẽ làm quản lý của một diễn viên khác. Giám đốc cũng sẽ tìm diễn viên mới thay thế cháu cho phim của chú ấy thôi"

Lúc này, Hi Văn mới quay lại nhìn chú, lẳng lặng không nói lời nào.

Quả nhiên là con bé này có thích Bách Lâm - quản lý nghĩ thầm trong bụng.

"Nên là, trước khi người ta thay thế mình bằng người khác, mình cũng phải lo cho mình trước chứ nhỉ?

"Xì.."- Hi Văn lẩm bẩm - "Còn lâu cơ mà"

"À mà, chú thấy giám đốc lại đi dự tiệc với diễn viên A hả? Sao lần trước thấy đi cùng B mà?"

"Giám đốc ấy à"- Hi Văn mỉa mai -"Có bao giờ hẹn hò với ai lâu dài"

Từ năm 12 tới năm 15 tuổi, 3 năm làm việc và cũng thân thiết giữa cô và Bách Lâm, cô luôn nhận thức rõ một điều: ông chú này thay người yêu như thay áo.

Trên radio xe, bài hát Blowin' in the wind của Bob Dyland vang lên:

How many roads must a man walk down
Before you call him a man?
How many seas must a white dove sail
Before she sleeps in the sand?

Trong mắt Hi Văn, Bảo Lâm là người chú tốt nhất, vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ bảo vệ cô. Khi lớn lên, ông chú trở thành hình mẫu lý tưởng trong mắt cô bé.

Muốn tìm một người bạn trai như chú.

Là "như chú", bởi Hi Văn biết, Bách Lâm chẳng thể nào trở thành người bạn trai tốt được.

Nhận xét